Chào mừng đến với website.Nguyên Chúc Bạn Vui vẻ

Những điều nghịch lý

Chúng ta xây dựng xa lộ rộng lớn nhưng chúng ta nhìn nhau bằng con mắt hẹp hòi.

Chúng ta mua nhiều đồ hơn nhưng sử dụng chúng ít hơn.

Những ngôi nhà ngày càng to hơn nhưng gia đình ngày một thu nhỏ lại. Nhà đẹp nhiều hơn, gia đình yên ấm ít hơn.

Chúng ta có nhiều tiện nghi nhưng có ít thời gian dành cho nhau.

Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn trước nhưng trí khôn kém đi, biết nhiều hơn nhưng óc phán xét suy giảm.

Chúng ta tích cóp của cải nhưng đồng thời làm rơi vụng những giá trị của con người. Với nhiều người, thu nhập đi lên, đạo đức đi xuống.

Chúng ta nói quá nhiều, nghe quá ít.

Chúng ta đang cố học cánh kiếm sống chứ không học cách sống. Chúng ta kéo dài được tuổi thọ nhưng cuộc sống vẫn ngắn ngủi.

Chúng ta vượt được vạn dặm để lên tới mặt trăng và trở về, nhưng không ít người cả đời không bước qua nổi bức giậu sang thăm người hàng xóm. Chúng ta chinh phục được vũ trụ nhưng bức lực với chính mình.

Chúng ta xây dựng những công trình lớn nhưng chưa chắc đã là công trình tốt.

Chúng ta cố gắng làm sạch không khí trong lúc tự là ô nhiễm tâm hồn bản thân.

Chúng ta viết nhiều nhưng đọc ít. Chúng ta học cách hối hả nhưng không học được cách đợi chờ.

Chúng ta chế được những máy tính công xuất lớn và tốc độ nhanh đễ lưu trữ và xử lý thông tin trong vài phần tỷ của cái nháy mắt nhưng các dân tộc vẫn không hiểu nhau.

Chúng ta chia nhỏ được các nguyên tử nhưng bất lực trước thói quen định kiến.

Chúng ta có nhiều thứ để giải trí nhưng ngày càng ít được thư thả.

Con Đường Bước Tới Thành Công

Đó là câu chuyện, kể về một cô bé sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo. Như các bạn đồng trang lứa, đến tuổi 18 – tuổi đã đủ lông đủ cánh bố mẹ cô bé để cô tự bước vào đời. Trước khi đi mẹ cô đưa cho cô 2 cái giỏ đựng đầy ắp ước mơ hoài bão của cô cả niềm tin, hi vọng của bố mẹ cô và và cả niềm yêu đời lạc quan của tuổi mới lớn.
 
Cô bước đi rất hăm hở, lòng vô âu vô lo miệng ngoác ra cười đến mang tai, vừa đi vừa nhảy chân sáo. Hỏi không vui sao được khi từ bây giờ đã thoát khỏi vòng kìm kẹp, những lời rầy la, giáo huấn của bố mẹ. Cô nào biết đằng sau cô là cặp mắt lo lắng, đượm buồn của mẹ của cha..
 
Bước đi những bước đầu tiên trên đường đời, cô bé thấy con đường trước mặt mình trải rộng thênh thang. Cô bước đi rất hăm hở, muốn đi thật nhanh để tới cái đích mà bố mẹ vẫn gọi là “THÀNH CÔNG”.
 
Trên con đường ấy, dần dần cô bé có thêm những người bạn đồng trang lứa, cùng mong muốn đi tới cái đích thành công nào đó. Bao nhiêu niềm vui đựng ở 2 gói hành lý mẹ chuẩn bị cho ngày nào cô đem san sẻ hết cho bạn bè cứ ngỡ sẽ được nắm tay các bạn đến khi tới cái đích THÀNH CÔNG đó. Nhưng rồi trên đường đi cô và những người bạn ấy gặp một ngã rẽ, mỗi người 1 cá tính, 1 sở thích nên họ đã đi những con đường khác nhau. Họ thôi không nắm tay, san sẻ niềm vui cho cô nữa. Cô nhận ra rằng con đường cô chọn cũng nhỏ lắm, chỉ cần xoay người 1 cái là không ngờ rằng mình sẽ được gặp ai nhưng nó cũng đủ rộng lớn chỉ cần chớp mắt một cái là cô không thể ngờ rằng mình sẽ đánh mất một người nào, mà có lẽ suốt đời cũng không gặp được.
 
Bạn bè thật sự thì ngày 1 ít đi, niềm vui ngày càng cạn dần cùng với niềm tin và hi vọng. Trước mắt cô con đường cô đang đi không còn bẳng phẳng, đẹp đẽ thênh thang như cô hẳng mơ tưởng nữa mà cái đích tới thành công vẫn xa vời vợi như thế! Bước chân cô ngày càng trĩu nặng, sự hoang mang lo lắng về con đường mình đang đi liệu có đúng hay không? Cô thấy mình như chú ruồi đang cố bám trên cửa kính được lau chùi sạch sẽ: mọi thứ trước mắt sao rõ ràng, sáng loáng mồn một như thế mà sao cô không thể nào chạm tới được? Cứ như thế, những lo lắng, muộn phiền cả sự cô độc, lẻ loi lũ lượt kéo về xâm chiếm lấy cô, chẳng mấy chốc lấp đầy 2 cái giỏ cô đang mang.
Một tiếng chim ca không thể làm nức lòng cô được, 1 bản nhạc hay không gọi niềm tin lại về bên cô nữa, 1 cơn mưa trái mùa chẳng thể làm cô bối rối, 1 ly cà phê nóng chẳng thể xoa dịu nỗi muộn phiền trong cô… Cô dần mất đi sự nhạy cảm với những điều vui buồn. Khi đó, cô nhận ra mình không còn trẻ nữa cô đã đi được một chặng đường dài và vô tình bỏ lại đằng sau rất nhiều điều giá trị. Và nó làm cho những bước chân cô ngày một nặng nề hơn, con đường đang đi bỗng trở nên gập ghềnh, những rào chắn nằm la liệt trên đường. Cùng với đó là sự hoang vu, lạnh lẽo làm cô muốn khóc thét lên vì sợ. Chơi vơi, cô giơ tay cầu cứu một bàn tay của một ai đó mong có thể bấu vịu vào mong qua cơn kiệt sức. Nhưng không ai cả – không một ai sẵn lòng từ bi, sẵn thời gian dừng lại giúp cô đôi chút bởi họ cũng đang kiệt sức vì vác 2 giỏ đầy lo lắng cơm – áo – gạo – tiền thường nhật, không thì họ cũng đang cuống cuồng chạy đua tới cái đích danh vọng mà mọi người vẫn kháo nhau rằng: trên đó là thiên đường. Nếu như ngày nhỏ cô có thể vứt chỏng chơ bộ xếp hình qua một bên, thì bây giờ, chính cô lại không thể cho phép mình chạy về sà vào lòng mẹ khóc nức nở xin mẹ cho từ bỏ cuộc đời được như từ bỏ món đồ chơi xếp hình thuở nhỏ xếp hoài không được!
 
Ở cái tuổi chưa đủ già để tự nhận mình từng trải, dạn dày kinh nghiệm nhưng cũng đủ chín chắn để cô nhận ra rằng:
 
Từ bỏ có nghĩa là chấp nhận thất bại, phủi sạch bao nhiêu công sức chính bản thân mình và sự quan tâm, hi vọng của bố mẹ đặt nơi cô. Khi tiếp tục cố gắng, ít ra cô cũng đang tự cho mình thêm cơ hội tiến gần hơn đến thành công.
 
Có thể, mỗi người đều có 1 cái đích thành công của riêng mình, nhưng thành công đối với cô không còn là danh lợi phồn hoa, địa vị giàu sang nữa mà đó chỉ đơn thuần là sống sao cho lòng thanh thản. Bản thân được yên vui cũng có nghĩa là những người yêu thương mình cũng được yên vui.
 
Chỉ nhiêu đó thôi mà cô bé ngày nào đã phải đánh đổi gần chục năm cuộc đời mới nghiệm ra.